Quy định của Cung

Đa số quy định của các nhà đều giống nhau nên đa số các bạn đã hiểu biết không nên mang truyện đi đâu mà chưa có sự cho phép của nhà (Chủ nhà, thành viên làm) thì bạn không có quyền được mang truyện đi đâu cả.

 

Quy định

1. Cấm mang truyện đi mà không xin phép, không thông báo.

Dù truyện của nhà mình làm là phi lợi nhuận nhưng các bạn cũng phải biết tôn trọng công sức thành quả lao động của người edit – beta nên đừng tự ý mang truyện đi như truyện của mình edit – beta làm ra vậy. Mình rất ghét điều đó.

2. Quy định tại sao có pass:

+ Truyện edit: Truyện bị mang ra ngoài không xin phép, mỗi chương đều có pass, trừ chương 5, 15, 25, 35…

+ Truyện tự sáng tác: Vì sở thích mà viết, dù không hay, không mạch lạc, viết chắc tay nhưng không có quyền sỉ nhục người. Nhưng bạn có quyền góp ý.

3. Lịch edit truyện:

+ Đồng nhân:

 • Sword Art Online: Thanh đồng – Tô Châu Hà Thượng Kiều: thứ 3, 5, 6, 7, chủ nhật, nếu ta đi học bù thì không có.

 • Sword Art Online: Thuộc sở hữu – Tiểu Lâm Lười: là dự án, khi nào hoàn quyển 1 truyện Thanh đồng sẽ bắt đầu edit.

 • Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ: Luôn ở phía sau – Xích Liên Nhi: không cố định.

 • Xin chào, tiểu thư hải tặc – Lộ Tuyết Sương: không cố định.

+ Xuyên không: không cố định.

 •

 •

+ Võng du: không cố định.

 •

 •

+ Mạt thế: không cố định.

 •

 •

 

+ Trùng sinh: không cố định.

 •

 •

 

 

[Xuyên không] Tam Kiếp nghiệt duyên – Bạch Duệ Xích Liên Nhi

Tam kiếp nghiệt duyên

Tác giả: Bạch Duệ Xích Liên Nhi

Số chương: 4 phần (1phần khoảng 10 chương)

………..

Kiếp đầu, chồng cô ngoại tình với phụ nữ khác, cô tự sát cho họ toại nguyện đuợc bên nhau.

Kiếp thứ hai, hắn là Chiến vương gia Hỏa Quốc được Hoàng Thượng cưng sủng (cưng chiều + sủng ái), nàng là đích tiểu thư phủ Thừa Tướng, một đạo thánh chỉ hai người kết phu thê, tưởng mọi chuyện thay đổi đạt được hạnh phúc nhưng hắn lại thú công chúa Thủy Quốc quên lời thề ước khi xưa. Một xác hai mạng, nàng hồn phi phách tán.

Kiếp thứ ba, hắn là Nhàn vương gia xuất gia làm hòa thượng, nàng là tiểu thư Dư gia. Nàng nhớ tất cả chuyện kiếp trước một lòng trả thù một lòng nhớ hài tử chưa chào đời, nàng phá hủy hắn, hắn phạm nội quy không thể tiếp tục làm hòa thượng. Nàng trốn hắn truy, không ngờ bước vào lưới tình không lối thoát, vì bồi thường kiếp trước, hắn hồn phi phách tán. Nàng buông bỏ tất cả dẫn hài tử nhập vào luân hồi trở ‘nhà’ của họ.

Kiếp thứ tư, hắn ở trên nàng ở dưới, nước sông không phạm nước giếng, hắn dùng trăm kế mọi cách chỉ mong nàng tha thứ lỗi lầm trước kia. Nàng không nhớ tất cả chuyện kiếp trước, chỉ một lòng nuôi dạy con khôn lớn.

Nhân vật chính: Y Vân Tuyết, Bạch Hàn
Nhân vật phụ: Tiểu Liên và tất cả nhân vật trong truyện.

[Sword Art Online: Thanh đồng] Chương 15

Chương 15: Ta đã trở về

Edit – Beta: Xích Liên Nhi 

P/s: Các người á, mấy người đọc truyện á, thấy tui quên edit 2 dòng cuối chương 13 cũng không thèm nhắc á, tui hờn mấy người á. Nếu không phải tui nhớ tui beta chương đó sơ sài thì cũng không biết mình quên edit 2 dòng cuối. Mấy người á, nhớ đọc nhớ nhắc tui khi quên edit câu nào á thì để tui sửa với á. Vì tui edit với beta trên wordpress luôn nên khi đang gấp thì không biết gì đâu. Nhớ nhá, nhớ nhắc những lỗi sai cho tui sửa á và Thanks You!

 

Lý tưởng thật đầy đặn, hiện thực thật cốt cảm*.

*Ý tưởng rất hoàn mỹ, thực hiện rất tốt. => Theo ta, ta không nhắm chắc đâu. 
Những lời này thật sự rất có lý.

Giờ phút này Sayahaya đang thở hổn hểnai oán nhìn thanh kiếm trong tay, và với âm thanh của hệ thống, theo bản hướng dẫn mà nhảy theo con số 40 đến 41 màu trắng.

“Thật là… Tự nhiên hao phí một tháng…” Sayahaya nhìn bản thân ngày ngày cố gắng, lại kêu thảm ngã xuống đất.

 
Tròn vẹn một tháng, cùng kiếm làm bạn một tháng. Sayahaya luyện tập những kỹ năng quen thuộc, về những thứ khác đều luyện tập thử các loại vũ khí, cuối cùng phát hiện kiếm và thương đều là vũ khí phù hợp nhất, nhưng tất cả vũ khí sức nặng lớn thì bản thân phải thêm điểm nhanh nhẹn và điểm lực lượng, hai thứ này đều không thể thiếu một thứ.

 

“Thật không nghĩ tới, từng đã lơ mơ mà học toán học cũng có tác dụng này, thật muốn trở về trước kia mà lớn tiêng nói với tất cả những người không học toán học đàng hoàng: Học toán học cho giỏi, đi khắp nơi không sợ đao kiếm!”

 
Nhẹ nhàng cười rộ lên, cảm giác vui mừng cũng dần dần chìm xuống.

 
Chỉ có thể nói là chuyện kiếp trước thôi… Đi đến nơi này, chậm rãi làm quen tất cả, bất luận là người thân kiếp trước chết thảm hay kiếp này được người thân bạn bè cẩn thận che chở, Sayahaya đều từ từ chấp nhận và thích ứng.

 
Mà tình hình hiện tại  của mình, bị nhốt trong thế giới ảo này, đến cùng là do trên trời  trừng phạt hay là vận mệnh ban ân, Sayahaya đều nghĩ không rõ, cũng không muốn suy nghĩ rồi để lo lắng. Thống khổ cũng thế, vui vẻ cũng vậy, đơn thuần là yêu hận tình thù, đều đã thử qua hết, không phải sao?

 

“Đin!” Âm thanh hệ thống truyền đến.

 

Sayahaya tùy tiện mở xem, đúng là tin nhắn Heathcliff:

 
[Gửi: Sayahaya 

 
Một tháng không gặp, chắc Sayahaya đã có thu hoạch rất phong phú. Ba ngày sau sẽ bắt đầu tiến đóng tầng 28, tin tưởng đối với Sayahaya mà nói là một cơ hội khó được để biểu hiện.

 
Chờ cô trở về.

 
Người gửi: Heathcliff ]

 

Ba ngày sao… Không ngờ đã đến tầng 28… Thì ra mình thật sự đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện…
Bất đắc dĩ  lắc đầu, từ trên đất ngồi dậy, mũi kiếm lóe sáng dưới ánh mặt trời rạng rỡ, giống như dục hỏa trùng sinh.

 

Rời khỏi lâu như vậy, cũng đến thời điểm cần trở về. Nhưng mà…

 

Vẫn là đi trước lấy lại vũ khí chuyên dùng làm theo yêu cầu của mình!

 

—–&—–

 
Lúc này, huy chương màu đỏ kẻ trắng đại biểu cho vinh quang được treo lên cao trên đỉnh nhà, tạm thời dùng để làm tổng bộ Huyết Minh kỵ sĩ đoàn tổng bộ, không khí trong căn phòng khá trầm trọng.

“Hội trưởng, tôi vẫn kiên trì không chấp nhận phương pháp này.” Casian trầm mặt nói thẳng cũng xác nhận lập trường của mình.

 
Tất cả mọi người đều không thể tin nhìn Casian, thậm chí một bên lông mày của Heathcliff cũng hơi hơi nâng lên.

 

“Nói thật, làm như vậy là quá cực đoan cũng vô cùng rõ ràng, tin tưởng hội trưởng, nhất định cũng nhìn ra điểm này, mặc kệ tiến  đóng có bao nhiêu khó khăn, tôi cũng không không chập nhận làm chuyện như vậy… So với hy sinh mạng người còn không bằng tiến công chiếm đóng!?”

 
“Ồn ào…” Casian nói như vậy, làm cho mọi người đều cúi đầu lại thảo luận.

 
“Im lặng!” Một tiếng quát lớn, đè ép hiện tượng đang xao động đè ép xuống, một người đàn ông trung niên luôn đứng kế bên Heathcliff nghiêm khắc nói: “Đội trưởng Casian, mục tiêu của Huyết Minh kỵ sĩ đoàn là gì!”

 
“Làm gương cho binh sĩ, dẫn dắt mọi người tiến đóng.” Casian không chút do dự nói ra mục tiêu từ lúc bắt đầu tới bây giờ.

 
“Như vậy, đội trưởng Casian, cậu vì lí do này mà không chấp nhận cho chúng ta tiến đóng tầng 28 sao?” Người đàn ông trung niên tiếp tục hỏi.

 
“Căn cứ đã biết tin tức khách quan nên đã nói, trong cuộc chiến với BOSS sẽ trợ giúp chúng ta tăng xác xuất thành công, nhưng cũng không thể cam đoan ở trong tương lai Huyết Minh kỵ sĩ đoàn phát triển như thế, thậm chí trong một thời gian ngắn thực lực Huyết Minh kỵ sĩ đoàn sẽ vô cùng suy yếu…”

 
Người đàn ông trung niên không chút khách khí đánh gãy lời nói của Casian đang tranh cãi.

 
“Chỉ cần còn sống trong thế giới này một ngày, thương vong liền không thể tránh khỏi! Biết rõ tình hình hiện tại ác liệt như thế nào mà vẫn như cũ xử trí theo cảm tính, đội trưởng Casian, nếu không là cậu là nguyên lão do hội trưởng một tay nâng đỡ, tôi thật hoài nghi năng lực làm bộ đội chiến đấu thứ nhất của cậu!”

 
“Cậu!” Casian phẫn nộ nhìn chằm chằm vào đối phương, nắm chặt trường đao bên bên hông, Ace ở phía sau nhanh chóng ngăn cản, mà đối diện cũng có vài người xung quang bắt đầu chuẩn bị tư thế tấn công.

 
“Ồ, đây là tình huống gì? Vừa mới trở về liền nghênh đón tôi như vậy, tôi thật sự là không dám nhận đâu.”

 
Trong lúc thế cục đang căng thẳng, đội nhiên ngoài cửa truyền đếm âm thanh trêu tức của một cô gái.

 
“Người nào? Dám can đảm ở bộ tham mưu lớn tiếng ồn ào!” Người đàn ông trung niên lập tức thay đổi sắt mặt, sớm đã không kiềm chế liền rút kiếm ra, chỉ thẳng vào cửa lớn tiếng trách cứ.

 
“Xẹt.”

 
Kèm theo là một ảo ảnh nhanh chóng xẹt qua, một tiếng vang thanh túy của vũ khí vang lên bên trong, bởi vì ở an toàn khu, cho nên người đàn ông trung niên không có mất máu, nhưng liên tục lui về sau mấy bước, được người phía sau đỡ.

 
Mọi người thấy vậy, lập tức không ít người khiếp sợ, mà ban đầu Casian, Ace, Shinsuke, Asuna đang phẫn nộ với lo lắng lập tức đều vui sướng đứng lên.

 
“Đại tỷ!”

 
“Sayahaya chan!”

 
“Phó đội trưởng!”

 
“Đã lâu không gặp, các vị, nhìn thấy các người còn sống, tôi thật sự là vui mừng.” Âm thanh cũng từ từ tới gần, một thân ảnh mảnh khảnh mặc chiếc áo choàng xuất hiện trước mặt mọi người, thẳng tắp đi vào trong tới trước mặt Heathcliff.

 
“Tôi đã trở về, hội trưởng.”

 
 Heathcliff bình thường im lặng trong mắt cũng mang ý cười.

 
“Hoan nghênh trở về, phó hội trưởng Sayahaya.”

 
 Sayahaya phiết quá mức, bắt đầu quan sát đặt tại cái bàn trung ương  bản đồ.

 
“Thật sự là kinh hỉ liên tục  hoan nghênh đâu, bất quá thoạt nhìn ngài tựa hồ chẳng phải như vậy hoan nghênh ta a.”

 
“Tôi cho rằng, cô nên về trễ một chút thì sẽ tốt hơn.” Heathcliff cũng không tiếp lời nói của Sayahaya, mà đứng dậy khỏi bàn làm việc, đi lại gần bản đồ.

 
“Nhìn thấy nhiều gương mặt mới như vậy, tôi liền biết cậu đã giúp Huyết Minh phát triển  rất tốt, xem ra trước kia tôi thật sự nhiều chuyện rồi, những ngày không có tôi, hình như cậu rất vui vẻ, nếu biết vậy, tôi nên về trễ thêm ít ngày.” Sayahaya đặt đầu bút ngập trong miệng, chậm rãi tra xét bản đồ.

 
Heathcliff cũng không thúc giục, cho đến cán bút được Sayahaya ngậm miệng bị cắn giơ cao lên, mới tài thản nhiên hỏi.

 
“Nhìn xong rồi?”

 
“Đương nhiên.”

 
“Thế nào?”

 
“Thật không tệ.”

 
Một lời nói ra, làm mọi người xung quanh đều thay đổi sắc mặt, đám người Ace và Casian sắc mặt càng trắng bệch.

 
“Hả?” Trên mặt Heathcliff thể hiện vô cùng, người đàn ông trung niên vừa tiếp đón, theo lý nên tranh biện liền tiến lên nói: “Có lẽ cô nên nghe cụ thể tình hình bố trí cuộc tiến đóng lần này.”

 
“Không cần thiết.” Sayahaya nhìn về phía trước rồi đi vài bước đứng mặt người đàn ông trung niên: “Hắn là ai vậy?”

 
“Tôi là phó trưởng phòng bộ chiến đấu mới nhận chức – Coney, do Asuna đại nhân quản lý, phó hội trưởng đại nhân vừa trở về nên không hiểu rõ tình hình của tiến đóng lần này, tôi nguyện ý giúp phó hội trưởng giới thiệu tình hình cụ thể boss của cuộc tiến đóng lần này.”

 
“À~” Sayahaya bất ngờ kéo dài lời nói, làm cho những người quen biết đều lộ ra biểu cảm quỷ dị .

 
“A, rời đi lâu như vậy, tôi liền trở thành người trong núi rồi, đoán chừng cậu cùng với tôi nói cái gì cũng không hiểu được đâu, nếu làm phiền phó trưởng phòng giải thích cho tôi chẳng phải rất tốn thời gian sao?” (Chị ấy chửi người ta ngu :v)

 
Không đợi đối phương nói cái gì, Sayahaya liền khoát tay.

 
“Nhưng, thân là phó hội trưởng kiêm bộ trưởng phòng tham mưu Huyết Minh kỵ sĩ đoàn, vừa mới trở về nếu tôi có nói cái gì không nên nói vẫn mong bỏ qua, mà xét thấy phân bố tình thế (tình trạng + thế công) lần tiến đóng lần này ở trên bản đồ quả thật không tệ, coi như là một đề nghị nhỏ đi. Cuộc tiến đóng lần này,  phó trưởng phòng Coney điều động đội viên đại đội thứ nhất rất tốt.”

 
Kết quả là, mọi người xung quanh đều thay đổi sắc mặt, đủ loại màu sắc khác nhau đều xuất hiện, nhìn khái quát tất cả càng thêm rực rỡ. Mà Ace ngồi trong góc cũng’phốc xuy’ cười ra tiếng.

 
“Chiến đấu thì phải tổng hợp lại các tinh anh có thực lực mạnh…”

 

“Cuộc chiến đấu tiến đóng lần này vẫn để phó trưởng phòng Coney phụ trách đi, phục trách cuộc tiến đóng lần này vẫn nên để người nắm giữ binh lực càng dễ dàng, nói vậy, thân là thành viện bộ chiến đấu lại đã từng nắm giữ các loại công hội nhỏ như phó trưởng phòng Coney thì càng hiểu biết hơn, được rồi, vì để thuận lợi tiến đóng boss lần này vẫn nên để phó trưởng phòng Coney phụ trách, là một thành viên quản lý công hội, tôi phải nên thông cảm nhiều hơn mới tốt.”

 
Lúc này, Coney giống như sét đánh ngang tai, bị một câu của Sayahaya nói ra thân phận của hắn, lập tức làm hắn rùng mình.

 
Không sai, Coney được ứng cử gia nhập công hội Huyết Minh kỵ sĩ đoàn sau khi Sayahaya rời khỏi công hội trong một tháng này, hơn nữa nhanh chóng ở trong Huyết Minh thành lập tất cả thế lực cơ bản mà từ từ đi lên, thuận lợi trở thành phó trưởng phòng ngành chiến đấu, trước mắt là thế lực hỗn tạp lớn nhất.

 
Chế định tiến đóng lần này, chính vì muốn mượn cơ hội càn quét các thế lực cũ của Huyết Minh hoặc làm cho trọng thương, để thực hiện mục đích cường thế nắm giữ công hội, trở thành hội trưởng.

 
“Mày ngậm máu phun người! Căn bản không vì lợi ích công hội mà lo lắng, chỉ biết bản thân!” Vài người ngồi xung quanh Coney bắt đầu đứng lên nói chuyện.

“Đến cùng là ai không vì công hội mà lo lắng, là ai cho đến nay cơ bản chỉ là vì chuyện riêng của bản thân, xin nhờ, cậu tự để tay lên ngực tự hỏi đi!” Ace có Sayahaya làm chỗ dựa liền không chút khách khí lớn tiếng chỉ trích, giọng nói của hắn cũng chả thua người khác đâu.

 
“Được rồi!” Mắt thấy tranh chấp sắp thành đánh nhau, luôn áp dụng thái độ im lặng cũng bắt buột Heathcliff lên tiếng ngăn lại: “Cuộc hội nghị tiến đóng lần này liền đến đây dừng lại. Trước mắt, các thế lực khắp nơi đối với tiến đóng tầng 28 vẫn cứ áp dụng kế sách tích tụ thực lực, cũng không nên nóng lòng lập tức áp dụng thế công. Cho nên, tất cả mọi người vẫn nên nỗ lực làm tốt chức trách của mình, sử dụng khoảng thời gian này bù lại những tổn thất trước mà công hội nhận, về phần tiến đóng, chỉ có thể tiến hành hội nghị lần nữa. Cứ như vậy đi, tan họp!”

Coney cầm đầu vài người đứng lên, ánh mắt hung ác nhìn qua đám người Sayahaya, căm giận đi ra khỏi cử, còn lại một số người khác cũng lần lượt đứng lên đi ra ngoài.
Rất nhanh toàn bộ phòng họp chỉ còn lại năm người, hội nguyên lão thành lập hội.

“Được, công hội phát triển thật đúng là nhanh chóng, bỗng chốc có nhiều người như vậy, làm tôi cũng khó mà hiểu xảy ra chuyện gì.” Sau một lúc trầm mặt, Sayahaya lên tiếng chế nhạo, nhún nhún vai, ngồi xuống một chiếc ghế gần mình nhất.

[Sword Art Online: Thanh đồng] Chương 14

Chương 14: Con đường của hai người

Edit – Beta: Xích Liên Nhi

 

 

Đêm nay, Sayahaya không có trở về.

 

Ở trong phòng nghĩ của Huyết Minh, Asuna mơ mơ màng màng tỉnh dậy từ trong giấc ngủ, theo quán tính nhìn về chiếc giường bên cạnh, thấy trên giường không có ai.

 
“Thiệt là, Sayahaya sanpai lại không chú ý thời gian nghĩ ngơi.”

 
Bất đắc dĩ oán giận hai tiếng, Asuna vẫn từ trên giường ngồi dậy, tính đi qua phòng quản lý ở cách vách dìu Sayahaya về phòng ngủ.

 
“Sayahaya sanpai, chị lại ở thức đêm….”

 
“A!”

 
“Chuyện gì vậy?! Xảy ra chuyện gì?!” Đêm nay Ace nhận trách nhiệm tuần tra, nghe tiếng la liền lơ mơ buồn ngủ chạy lại.

 
“Sanpai…” Asuna ngẫn ngơ nhìn Ace, mở bản đồ ra tra xét vị trí bạn tốt, xuất hiện một chấm nhỏ màu xanh lá trên bản đồ.

 
Trong phòng, bóng đèn thường làm bạn với chủ nhân sáng đêm lẳng lặng đứng thẳng trong góc phát ra sáng mỏng manh, nhưng phía sau lại không một bóng người.

 
—–&—–

 
Giờ phút này Sayahaya đang xuất thần nhìn bình dược thủy màu xanh nhạt trong tay mình.

 
Cứ việc ở trong thế giới SAO, nhiệm vụ kỹ năng cơ bản đều phân phối theo cơ sở lần đầu đăng nhập, nhưng trước khi trưởng thành thì mỗi khi thăng cấp sẽ tặng điểm kỹ năng tương ứng để phân phối.

 
Mà trước đây, Sayahaya dựa vào cảm giác mà chủ yếu gia tăng điểm ở phương diện tốc độ, nhưng lo lắng mình tập trung vào kỹ năng đặc thù, chủ yếu phát triển phương hướng theo như lời nói hồi nãy, tất nhiên cần chỉnh sửa lại tốc độ và sức mạnh để đạt được  cân bằng tuyệt đối.

 
Mà bình dược thủy màu lam này,  là dược thủy xóa bỏ điểm kỹ năng ban đầu hệ thống phân phối, phân phối điểm kỹ năng một lần nữa, đây là hai ngày trước công hội tiến đóng mê cung nhận được vật phẩm quý hiếm này, không nghĩ tới Heathcliff lại mang cho mình.

 
Nhưng mà phải phân phối như thế nào mới tốt?

 
Đến cùng thiên phú của mình thiên về tốc độ và sức mạnh để hoàn mỹ, và để tư chất của mình nâng cao hơn?

 
 Sayahaya trầm tư một chút, vẫn cầm chiếc lọ trong tay đứng lên.

 
Ở phía xa, nhìn thấy một tia sáng mỏng manh trên bầu, ánh sáng ngày mới đang dần dần chíu rọi khắp nơi.

 
Rõ ràng trong toà thành trôi nổi, rõ ràng là tầng tầng lớp lớp kiến trúc thật lớp, đã thay đổi, mặt trời mọc rồi lặn, vật đổi sao dời*.

 

*Mặt trời mọc rồi lặn, vật đổi sao dời, cũng có thể sau khi lịch sử bước sang một trang mới, mọi người mới có thể chân chính thể ngộ được sự trân quý của Pháp bảo “Chân Thiện Nhẫn” mà Lý Hồng Chí đại sư truyền thụ. Đọc cho vui 🙂

 

Một luồng ánh sáng chớp lên, một thanh kiếm rơi trong tay Sayahaya, đó là thanh kiếm từ tầng 18 vô tình rơi xuống – Ma Kiếm, lúc đó là một vũ khí vô cùng quý hiếm khó gặp, cũng là tình cảm chân thành của Sayahaya. Nhưng đối với cấp bậc hiện tại của Sayahaya mà nói, đã có chút hơi nhẹ. (câu này mình thấy “đã có chút quá sức” thì đúng hơn, ai thấy vậy thì cho ý kiến mình sửa lại)

 
[Lựa chọn vũ khí rất quan trọn, người sử dụng và vũ khí có độ phù hợp càng cao thì uy lực phát huy ra kỹ năng càng mạnh, tài năng của bản thân trở thành trợ giúp cho vũ khí…]

 
Trong lúc vô ý nhớ tới người kia từng dạy, Sayahaya hơi hơi nhíu mày, cố gắng thoát khỏi tạp niệm trong lòng.

 
Tuy Heathcliff là người không đáng tin, nhưng mà cậu ta cho ý kiến quả thật tệ. Quả thật thương kiếm là một kỹ năng khó học, vừa công vừa thủ, trong kỹ năng viễn trình, kỹ năng tốc độ của bản thân đã rất nhanh, trên lý thuyết thì phải bù lại chỗ thiếu hụt cho người sử dụng tốc độ.

 
Nếu nói về công năng của súng ngắm thì gần giống như kỹ năng thương bắn nhưng vì có vật dẫn – kiếm, dựa vào góc độ và sức mạnh, tốc độ chính xác thì mới có thể đem tính cơ động và kỹ năng tăng gấp hai lần, chuẩn xác kết hợp lại, mà sức mạnh và tốc độ vào thế cân bằn hoàn mỹ. Đối với bản thân có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, nhưng điểm kỹ năng lại phát triển theo lối toàn diện, có thể nói thương bắn là kỹ năng dựa theo yêu cầu sức mạnh của người sử dụng.

 
Cho nên, cô phải cố gắng quen thuộc và thuận tay sử dụng kiếm kỹ, về phương diện khác thì phải đem điểm kỹ năng phân phối cho phù hợp, quan trọng là nhanh nhẹn (tốc độ) và sức mạnh là tập trung thêm nhiều nhất, điều chỉnh kỹ năng vào trạng thái hoàn mỹ nhất cũng phù hợp nhất.

 
Tên Heathcliff kia chắc đã sớm nhìn rõ, cho nên mới đem bình dược thủy vô giá kia giữ lại cho cô?

 
Sayahaya trầm mặc phát động kỹ năng, một đường ánh sáng màu vàng theo quỹ tích xuất hiện.

 
Mặc kệ sau này, có người dùng âm mưu quỷ kế sau lưng cô như thế nào, trước mắt mà nói, không có con đường nào càng thêm thích hợp hơn để trở thành cường giả, bất luận phải trả giá lớn bao nhiêu, cô nhất định phải ở chính nơi này đánh cược thật lớn, một ván bài liên quan tới tương lai của cô và nhất định phải thắng.

 
Nhớ đến Heathcliff sâu không lường được, Asuna tiến bộ thần tốc hiển nhiên trở thành đại biểu thế hệ mới của Huyết Minh, còn đem cô đặt ở phía sau đồng bạn, thậm chí thân ảnh màu đen kia vĩnh viễn đi trước cô càng lúc càng xa…

 
 Sayahaya nheo lại mắt.

 
Cho tới bây giờ, cô cũng không tình nguyện trở thành người ở phía sau!

 
—–&—–

 
Lúc này , ở trước quán bar tầng 11 tháp Phert, một bàn những người sống sót sau tai nạn  vui vẻ chúc mừng.

 
“Cụng ly vì Dạ Nguyệt Hắc Miêu Đoàn chúng ta! Cũng vì ân nhân cứu mạng chúng ta, Kirito kun, cụng ly!” Thanh niên mặt chiến giáp màu vàng hưng phấn giơ lên cao chén rượu.

 
“Cụng ly!”

 
Kirito có chút không tốt nhìn mọi người. Lúc này, đã là 6 tháng sau khi chia tay Klein, cũng là 4 tháng sau khi chia tay Sayahaya.

 
Bởi vì chuyện người chơi “Beater”, từ đó kia về sau, Kirito luôn đi một mình tiến hành tiến đóng, theo thói quen ở thời Beta chịu nhiều khó khăn cũng ít tiếp xúc với người khác lại thêm quy tắc trò chơi, ban đầu vô cùng nguy hiểm cũng trở thành nhẹ nhành hơn trước.

 
Không có đồng bạn, cũng không phải là người thích đi nhiều nơi.

 
Bởi vì không hy vọng bị những người đó, đặc biệt là nhóm người cấp bậc khá cao tham gia tiến đóng này nhận, Kirito ở tiền tuyến tiến đóng luôn vô cùng cẩn thận che giấu hành tung của mình, thậm chí khi nhìn thấy nhóm kết bạn thành đoàn đội tiến công chiếm đóng, liên rẽ sang hướng khác né tránh hay trốn. Thời gian dài ở dã ngoại hoặc ở trong mê cung thăng cấp, ba bốn ngày cũng không nói một câu nào như cơm bữa.

 
Lần này nếu không phải cần tìm Agil bán một chút vật phẩm đã lâu ngày chưa thanh lý, Kirito cũng không chạy đến 11 tầng như vậy.

 
Lại càng không gặp đoàn đội đang gặp nguy hiểm, sau đó cũng không thuận tay cứu bọn họ.

 
Bầu không khí quán bar luôn vui vẻ mà tươi đẹp.

 
“Quấy rầy một chút, Kirito kun… Tha lỗi tôi mạo muội hỏi, hiện tại cấp bậc của cậu là bao nhiêu?” Đội trưởng Keita nhỏ giọng hỏi.

 
“Ơ…” Kirito có chút do dự, theo bản năng trả lời: “Chắc hai mươi mấy…”

 
“Cấp bậc của cậu với chúng tôi cũng không chênh lệch mấy, lại một mình tiến đóng, thật sự là rất giỏi…” Keita biểu hiện kính nể và hâm mộ, thân là hội trưởng công hội , lại có bộ dáng khiêm tốn mà hào phóng.

 
Nghe âm thanh chung quanh tranh cãi ầm ĩ  cùng với Keita ngồi kế bên nhỏ giọng tán dương, nháy mắt Kirito cảm thấy suy nghĩ có chút hoảng hốt, dường như thật lâu trước kia cũng có người không kêu la một tiếng kéo cậu đến vào quán bar, trên danh nghĩa là ăn cơm nhưng thực tế là chúc mừng một đường bôn ba sống sót sau tai nạn, vốn sẽ không quá quen ở bên ngoài hay ở bên trong nhưng hai người bên nhau dù ít nói chuyện với nhau nhưng lại biết vô cùng rõ cấp bậc đối phương, vào thời kỳ đầu của trò chơi, đối với cấp bậc của cậu khá cao, cô vô cùng kính nể nhưng không hâm mộ.

 
 Lúc đó cậu đã nói như thế nào?

 
Cơ bản chính là khiêm tốn một chút, lời nói trong lúc đó lại cảm thấy thành tựu trong thời Beta vô cùng rõ ràng, tất nhiên cậu có chỗ giỏi hơn mọi người, trở thành cường giả số một số hai trong trò chơi.

 

Kết quả, cô gái ngồi bên cạnh trầm mặt một lát rồi lớn tiếng tuyên bố sẽ vượt qua cậu, nhưng mà khoảng cách giữa hai người đang xấu hổ nháy mắt chuyển hóa thành thân thiết khó diễn tả bằng lời nói.


Vào thời điểm đó, cậu còn chưa có tiếng tăm gì, một người tên Kirito vô cùng bình thường, mà cô cũng chỉ là một cô gái bắt đầu học kỹ xảo chiến đấu.

.
“Keita, không cần dùng kính ngữ với tôi, tuy tôi là người chơi độc hành, lại chỉ biết né tránh kẻ thù thôi, cho nên lực chiến đấu cũng không mạnh.” 
Kirito buông chén rượu,  nghiêm túcnói.


“Này… Ừ.” Keita trầm tư một chút: “Kirito, tuy nói như vậy có chút đường đột, nhưng nếu cậu không để ý thì có muốn gia nhập công hội chúng tôi không?”


Kirito bỗng nhiên cả kinh, đâyxem như mời sao…. Gia nhập một đoàn đội… Có được đồng bọn của mình…


Thấy thế nào cũng là một ảo tưởng quá mức xa xỉ… Giống như bản thân đang vì lợi ích của bản thân…


“Hình như Hạnh không tìm ra con đường thích hợp dành riêng cho mình, cậu có thể hay không để em ấy đi cùng?” Keita vuốt màu tóc của cô bé ngồi kế mỉm cười hỏi.


“Anh lại gì thế, lại đem em so sánh với đứa trẻ chứ!”


“Ha ha……”


Mỗi khi nhìn thấy người chơi vây quần đoàn kết cười nói vui vẻ với nhau, Kirito rất hâm mộ và luôn nhớ tới lời nói của Agil…


[Đúng rồi, Kirito, ngày đó tiến đóng tầng thứ nhất có một cô gái… Tên là gì ấy nhỉ, mà có tìm thấy cậu không?]


[Con gái?]


[Đúng vậy, người mà luôn ở cùng cậu hay đeo khăn quàng cổ ý.]


[Cái đó… Người mà anh nói là… Sayahaya…. sao?]


[Hình như là tên này thì phải… Nhưng mà, Kirito, theo lý mà nói tôi không nên xen vào chuyện của cậu, dù sao đó cũng là việc riêng của cậu. Nhưng mà cũng nên bỏ lại một cô gái tự mình rời đi như thế, cũng không biết nói một tiếng cho người ta biết, chẳng trách cô bé đó khóc như vậy, tuy lúc đó thời gian khẩn cấp, nhưng cũng phải nói lời xin lỗi, sau này đối với cô gái tốt một chút, con gái mà, đều rất mềm lòng…]


Nương theo ngọn đèn màu vàng của quán bar, nhìn cô bé trước mặt: Vóc người nho nhỏ, biểu cảm hờn giỏi, giống như một cô bé đáng yêu, nhưng lại rơi vào một thế giới tàn khốc như vậy.

 

Có lẽ bản thân Sayahaya cũng là một cô gái dễ thương đáng yêu như vậy…


Từng có một ngày như vậy, rất hiểu rõ lẫn nhau rất quen thuộc, hai người ngồi ở trên cỏ hưởng thụ bữa cơm trưa sau khi chiến đấu.


[Này, Kirito!]


[Hả? Sau vậy, Sayahaya?]


[Cậu nhất định phải đối tốt với cô gái đó một chút, tôi nghĩ nhất định là một cô gái tốt!]


[A?!]


[Giống như tôi vậy, con gái vốn được cha mẹ nuông chiều yêu thương, nhiều nhất chính là tranh mua vé xem phim ca nhạc, hoặc mua sắm quần áo hay đồ vật linh tinh trong cuộc sống, nhưng vì rơi vào trong thế giới này tùy thời đều có thể chết, không phải chuyện rất đáng thương và đáng sợ sao? Cho nên, thân là con trai, ngay vào giờ phút này phải dũng cảm đứng ra, phải chăm sóc và bảo vệ cô gái của mình!]


[Tôi nói, cuộc sống của tôi rất bình thường, duy nhất không giống chính là giới tính…]


[Mấu chốt chính là giới tính! Con trai da dày thịt cứng, năng lực thích ứng đều tương đối mạnh, nhưng con gái thì lại khác, ở các phương diện đều chịu thiệt, nếu ở một người thì càng thêm đáng sợ, căn bản không có biện pháp bảo vệ bản thân, a, cậu có hiểu không! Tóm lại, chúng ta phải chăm sóc bảo vệ của cô gái của mình! Cố! Nhất! Điểm!] (Cố nhất điểm là cái quái gì thế, ta chả hiểu tí nào @@)


[Đã biết…. Cơm chiều hôm nay tôi mời, vẫn là cà tím sao…]


[Ừ… Kirito, phải thật sự là hiểu được lí lẽ, mới là đàn ông tốt !]


[Thật là… Nói nhiều như vậy, đây mới là ý anh muốn nói nhỉ… Tự nhiên cả giới tính tình cảm đều nói hết, thật sự là thất bại của cậu!]


[Ha ha…]


……


“Nhất định Kirito kun sẽ rất nhanh hòa nhập cùng mọi người!” Keita có chút kích động cùng với các thành viên khác đều chờ mong nhìn Kirito, giống mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt.


Yên lặng nhìn mọi người xung quanh, lộ một khuôn mặt chân thành tha thiết, mang theo khát vọng và tín niệm cùng sống sót, nhất là nhìn đến cô gái tên Hạnh tươi cười cảm kích mà ấm áp, Kirito hơi run sợ một chút.


“Vậy… Xin cho tôi gia nhập với mọi người…. Mong nhiều chỉ bảo!”


“Thật tốt quá!“


“Mong nhiều chỉ bảo!”


“Ta là Itacho, hãy cùng nhau cố gắng nhé!”


Ngọn đèn chập chờn, chứng kiến một hành trình mới bắt đàu.

[Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ: Luôn ở phía sau] Chương 1

Chương 1: Xuyên không

Author: Xích Liên Nhi

Đã hơn tám trăm năm nàng đã không xuất hiện, điều này làm cho hắn lạnh nhạt hơn qua từng ngày, hắn trở nên ít nói ít cười không một người bằng hữu cho tới khi hắn một người đang truy sát, người đó là thái tử tiên giới. Không hiểu vì lí do gì mà thúc giục hắn ra tay cứu giúp người đó, cũng từ đó Tát Na Đặc Tư và Tư Âm trở thành bằng hữu tri kỉ.

Ở phía xa có một ngọn núi, ngọn núi này không người ở, chỉ có hàng vạn cây xanh và những bụi hoa rừng hoa, những thác nước trong veo ‘tí tách’ chảy xuống, những con sông trong veo với những cú cá bơi lượn trong dong nước, những con thú nhỏ đi lang thang kiếm ăn trong cánh rừng, những chú chim bay lượn trên khoảng trời xanh, đôi khi sẽ có tiếng rống gầm gừ của các tiên thú, nơi đây trở  thành khu săn bắt hay nơi dành cho các tình lữ hẹn hò, nhưng ở trên ngọn núi có một bóng người đơn bạc ngồi một mình tạo cho người khác cảm thấy cô đơn, làm cho những các tiên bay qua phải ngoái đầu lại nhìn.

“Tư huynh có gì ưu sầu sao mà ngồi đây thẫn thờ thế?” Tư Âm đi lại ngồi xuông kế bên Tát Na Đặc Tư.

“Huynh có cách nào can ngăn hôn sự không?” Tát Na Đặc Tư thờ ơ nói.

“Huynh lại bá mẫu thúc giục hôn sự nữa à?” Tư Âm ngước mặt lên nhìn bầu trong xanh, cười khẽ nói: “Sao huynh không kiếm đại một nữ tu* nào đó đi?”

*Khụ… ý ta là nữ tu ma, nếu như cả hai đều là người của tiên giới thì tốt quá, vậy có thể kêu tiên nữ nhưng ma giới thì kêu ma nữ @@ à, tài năng ngu dốt ta thành để nữ tu.

“Hủy đi nhân duyên của kẻ khác?” Tát Na Đặc Tư liếc nhìn Tư Âm, lạnh lùng nói: “Thứ cho kẻ bất tài, không thể.”

“Vậy dùng cách này đi.” Nói rồi, Tư Âm đưa tay ra móc thẳng vào một bên xương sườn ra, trong miệng lầm bầm nói, đưa khúc xương sườn lên, khúc xương sườn ấy bị bao phủ một luồng ánh sáng bạc, khúc xương bay ra khỏi tay Tư Âm, luồng ánh sáng bạc càng lúc càng chói, cho tới khi ánh sáng bạc tản đi khúc xương hóa thành một thiếu nữ mặc y phụ vàng cuộn người ngủ say.

“Đây là?” Tát Na Đặc Tư nhíu mày nói.

“Dùng cái này làm thế thân tạm thời đi, tới khi huynh tìm thấy được người huynh yêu thì ta sẽ thu hồi lại.” Tư Âm nhướng mi cười nhìn Tát Na Đặc Tư.

Tát Na Đặc Tư nhíu mi suy tư nhìn thiếu nữ đang ngủ say, qua một lúc hắn mới gật đầu đồng ý. Nhưng đâu hề biết chuyện này xảy ra một hiểu lầm lớn, một cuộc chiến giữa hai giới.

****

Hắn bế thiếu nữ đó về cung điện của hắn, tự đặt tên nàng là Diệp Ẩn, nói với mẫu hậu đây là trắc phi hắn chọn, mỗi ngày hắn đều đến dạy nàng học chữ dạy nàng học pháp thuật và dạy nàng học lễ nghi, người ta nói mưa dầm thấm đất, lâu ngày sinh tình.

Không ngờ Diệp Ẩn từ khúc xương sườn của Thái tử Tiên giới nảy sinh tình cảm với với Tát Na Đặc Tư.

Diệp Ẩn dùng mọi cách để khiến thái tử nhìn mình nhiều hơn, dù mỗi khi học chữ, nàng cố gắng viết thật đẹp, chỉ mong hắn nhìn nàng nhiều hơn một, dù hắn ngồi một bên đọc sách để một cung nữ dạy nàng viết chữ. Mỗi khi học phép thuật, nàng cố gắng để những câu phép thuật nàng học có hiệu quả tốt nhất, dù người đó là hộ vệ hắn dạy nàng, hắn ngồi một bên thưởng trà trầm ngâm nhìn ra xa.

Cho đến khi Diệp Ẩn biết nàng sẽ trở thành trắc phi của hắn, nàng càng cố học tập lễ nghi thật tốt nhưng nàng ngóng trông ngày nàng và hắn thành thân, một trăm năm, hai trăm năm, ba trăm năm, nhưng hắn chưa bao giờ đề cập đến chuyện thành thân dù vương hậu nhiều lần thúc giục.

Cho đến một ngày, Diệp Ẩn phát hiện Thái tử Tiên giới đem lòng yêu thích nàng, lại trùng hợp nàng thấy một bức họa vẽ một bóng lưng màu lam nhạt, dù chỉ là một bóng lưng nhưng nàng nhận ra đó là một nữ nhân. Hôm đó nàng khóc rất nhiều, nàng cắn chặt răng chấp nhận làm người thay thế, nàng thay đổi y phục vàng nhạt sang y phục lam nhạt, đổi kiểu búi tóc, trang điểm trở nên dịu dàng hơn và… Tát Na Đặc Tư, hắn đã chút ý đến nàng, dù không tới mức thâm tình nhưng sẽ không từ bỏ nàng.

Nhưng không ngờ Thái tử Tiên giới Tư Âm kéo binh đến bắt nàng về nhưng vui mừng nhất là Tát Na Đặc Tư hắn dẫn binh đến cứu nàng, rồi một cuộc chiến giữa Tiên Ma xảy ra.

Diệp Ẩn lại không biết lí do Thái tử Ma giới Tát Na Đặc Tư dẫn binh đến là vì bóng lưng Diệp Ẩn giống một người mà hắn luôn tưởng nhớ nên hắn mới giữ Diệp Ẩn lại, để giúp hắn vơ đi bớt nỗi nhớ. Chỉ là hắn không ngờ bằng hữu duy nhất muốn đem Diệp Ẩn đi. Mẫu hậu hắn muốn hắn dẫn binh đem nàng về vì đây là nữ nhân duy nhất hắn chịu gần gũi, cũng vì một phần Diệp Ẩn là công cụ để hắn vơ đi nỗi nhớ ‘nàng’, đúng vậy, chỉ là một công cụ, có lẽ hắn rất ích kĩ.

Thái tử Tiên giới Tư Âm lại không ngờ lại vì một nữ nhân từ khúc sườn của mình hóa thành mà xảy ra cuộc chiên Tiên Ma. Từng ngày hắn thấy Diệp Ẩn cố gắng để Tát Na Đặc Tư chú ý đến mình, dù bị thương Diệp Ẩn chỉ cắn chặt răng cố gắng hơn lần trước để hoàn thành các bài học một cách hoàn mĩ nhất để đổi lại một cái nhìn của Tát Na Đặc Tư, ngày qua ngày hắn sinh ra lòng thương xót với Diệp Ẩn nhưng không biết từ khi nào nó trở thành tình yêu nam nữ dù hắn biết Diệp Ẩn không bao lâu nữa sẽ trở thành trắc phi của Tát Na Đặc Tư.

Cho tới khi hắn thấy kết quả mà Diệp Ẩn đáng để nhận lấy, Tát Na Đặc Tư đã từ từ chú ý đến Diệp Ẩn, nhưng không hiểu sao tim hắn nhói lên khi thấy hai người họ bên nhau. Hắn lẽ ra lên chúc mừng mới phải nhưng hắn kiềm lòng không được bắt nàng trở về Tiên giới, để rồi cuộc chiến Tiên Ma xảy ra.

Hai vị Vương của hai giới đã đưa ra quyết định đưa ba người đi đầu thai chuyển kiếp cũng như cơ hội để xem ai được tình yêu. Cũng từ đây họ tình ra tình yêu đích thật dành riêng cho mình.

*******

Tát Na Đặc Tư đầu thai thành Á Long, một vương tử ma cà rồng, chủng tộc đang bị Người Sói săn giết, hiện tại chỉ còn lại hai người Á Long và Á Lan* và mất đi trí nhớ kiếp trước

*Ta xem phim thấy nhưng không biết tên gì nên đặt bừa, ta nhớ trong phần Tô Bái Nhã, Tô Đắt Kỷ ý, không nhớ trong truyện có không nhưng ta vẫn viết dựa vào phim :)

Tư Âm bị đầy xuống trần gian, mất đi tiên cốt nhưng vẫn giữ được trí nhớ và tìm được Diệp Ẩn, hắn trở thành Chiêm Tinh Sư, chủ nhân của một quán trà, chuyên đi tìm kiếp trước để thay đổi kiếp này cũng như nguyên vọng và bi kịch của kiếp trước, qua những lần Chiêm Tinh hắn nhận thù lao là một giọt lệ của những người khách, những giọt lệ đó giúp hắn lại tiên cốt và trở về Tiên giới.

Diệp Ẩn đầu thai thành một đứa bé được Tư Âm nhận nuôi và được Tư Âm dạy phép thuật và mất trí nhớ kiếp trước nhưng không thể trói bỏ tình yêu kiếp trước, qua những cuộc tìm kiếm kiếp đã nảy sinh tình cảm với Á Long và không may đến phần thứ hai đã bị ta, tác giả bóp chết từ từ qua bàn tay nữ chính.

Phi Điểu, đứa trẻ mồ côi mà Tư Âm nhận nuôi và giúp rất nhiều cho Tư Âm lấy những giọt lệ, tận trung với Tư Âm và rất thương Diệp Ẩn.

**********************************

“A… đau quá… đau đầu quá… nhưng ai đang trên người mình?” Vấn Ân Nhạc nằm trên mặt rên rỉ đau đớn, nhíu chặt đôi mày lá liễu, cảm giác ai đó đang nằm trên người mình, gặm cắn cái cổ của mình. Không phải nàng đang ngủ trong phòng sao? Sao giờ lại đau còn vô cùng choáng váng đến mức không mở mắt nổi? Hay nàng gặp trộm? Nhưng đóng khóa cửa rất kỹ mà? Rốt cục chuyện gì đang xảy ra? Bởi vì người nàng đang trở nên nóng dần…

______________________________________
P/s: Truyện không có lịch post cố định, chỉ tùy cảm hứng mà viết, thông cảm cho ta nhá ^:)^  :bighug:

[Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ: Luôn ở phía sau] Mở đầu

Mở đầu

Author: Xích Liên Nhi

Vào một vạn năm trước đã xảy ra một cuộc chiến tàn khốc giữa Ma tộc và Tiên tộc, chỉ vì một chữ tình.

Ma tộc và Tiên tộc phải ránh chịu sự tổn thất nặng nề của cuộc chiến, không chỉ vậy, họ, còn mất hai vị thái tử, hai vị thái tử đều bị đầy xuống trần gian chịu muôn vàn khó khăn, cũng chỉ vì chữ tình.

Ma tộc và Tiên tộc cũng vì thế mà trở thành kẻ địch của nhau, hận không thể diệt đối phương, nhưng hai vị thái tử lại có một giao ước, nên hai tộc trở thành nước sông không phạm nước giếng, cũng vì chữ tình ấy.

Vì yêu, họ không tiếc mọi thứ nhưng không biết sự thật của cuộc chiến, mà chỉ vì hiểu lầm. Bởi vì người con gái mà hai vị thái tử yêu lại không cùng một người. Sự thật chôn vùi đến vạn năm sau.

Hơn 1000 năm trước cuộc chiến.

Ma tộc và Tiên tộc, họ đều có tuổi rất dài, có thể là bất tử nhưng họ vẫn giữ được dung nhan thanh xuân tươi đẹp.

Hắn, thái tử Ma tộc Tát Na Đặc Tư, đã hơn 500 tuổi nhưng vẫn mang hình hài của hài tử tám tuổi, vì Ma tộc có tuổi thọ dài hơn cả Tiên tộc, nên sự phát triển về cơ thể đặt biệt chậm hơn Tiên tộc nhưng sức mạnh lại không hề yếu tí nào.

Trong 100 năm gần đây trong mơ hắn luôn xuất hiện một nữ hài, hắn hỏi tại sao thì nữ hài ấy chỉ cười không nói, dần dần nữ hài ấy xuất hiện càng nhiều, có khi sẽ xuất hiện một bóng dáng lờ mờ ngoài hắn thì không ai có thể thấy được, mà hắn dùng cách gì cũng không thấy được khuôn mặt của nữ hài ấy. Dần dần hai người quen biết đã hơn trăm năm.

Trong phòng, hắn nhẹ nhành cởi áo ngoài ra, bước lên giường êm nằm xuống, đôi mắt màu đỏ nhắm lại, dung nhanh tuấn lãnh trở lên dịu dàng.

Trong mộng, một luồng sương trắng từ đâu nhẹ bay đến từ từ tụ thành một bức tranh nhạt trong đó lờ mờ xuất hiện một nữ hài bộ dáng 10 tuổi, xung quanh là những cảnh vật thanh nhàn, một cái đình giữa hồ, trong hồ là những đóa hoa khổng lồ, xung quanh hồ là những bụi hoa tươi đẹp, những cây xanh tươi mát, và một thứ sinh vật lạ đang bay.

Hắn nhẹ bước đi đến cái đình trong sân nhà hắn, quay lưng ngồi đối diện nhìn vào nữ hài ấy.

“Dạo này muội ít xuất hiện nhỉ?” Hắn biến ra một bộ trà tự pha tự rót tự thưởng thức, mỉm cười nhìn nữ hài khẽ nói.

“Haizz, chịu thôi, thời gian sắp đến rồi, muội phải chăm chỉ học.” Nữ hài khẽ thở dài.

“Hử?” Hắn nhướng mi nhìn nữ hài: “Là sao?”

“Haizz, bỏ đi.” Nữ hài cúi đầu khẽ thở dài một hơi nhưng rồi mỉm cười khanh khách nói: “Hôm nay rất nhiều người thăm muội, lại có rất nhiều quà, ca biết hôm nay là ngày gì không?”

“Ngày gì?” Hắn thuận theo hỏi.

“Hôm nay là sinh thần của muội.” Tiếng cười khanh khách trong veo làm hắn cũng nhịn không được mà mỉm cười theo, một nụ cười tươi cứ không phải khẽ mỉm, hắn nhếch môi hỏi: “Vậy muốn huynh tặng gì không?”

“Muốn!” Nữ hài lập tức trả lời.

“Vậy muốn gì?” Hắn nhướng mi mỉm cười nói.

“Một giọt máu!” Giọng nói đầy nghiêm túc vang lên, làm cho hắn có hoảng hốt, vì đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy từ Ân nhi: “Tại sao?”

Bồng Lai Ly Ân nhìn chăm chú vao Tát Na Đặc Tư, mỉm cười nói: “Vì giọt máu này sẽ giúp chúng ta gặp mặt. Vì giọt máu này, sẽ đem chúng ta gắn kết. Huynh biết không, không phải vô duyên vô cớ mà chúng ta quen biết nhau. Chắc huynh biết Nguyệt lão nhỉ? Người gắn kết lương duyên cho nhân gian. Giấc mộng này cũng gần giống vậy, nhưng phải xem vào chúng ta, dù có duyên không phận thì chính là nghiệt duyên, chỉ đem lại niềm đau cho hai ta. Mà muội không muốn vậy, muội cần một giọt máu của huynh.”

Hắn thẩn thờ nhìn nàng, không thể tin vào những gì đã nghe, mộng sao? Lương duyên? Nghiệt duyên? Là chuyện gì? Hắn có chút run sợ, nhưng cố tỏ ra bình tỉnh hỏi: “Ý muội là gì? Gì mộng? Gì duyên?”

“Chắc huynh chưa nghe qua mộng duyên, mộng duyên có thể xem là một thiên phú đặc biệt của tộc muội, mộng là giấc mộng của huynh, duyên có thể là lương duyên cũng có thể nghiệt duyên. Mộng duyên là thứ kết hợp cho những nam nữ có duyên với nhau, nhưng chỉ là phụ giúp thôi, còn xem vào nỗ lực của chúng ta. Huynh biết không, chúng ta gặp nhau nghĩa là có duyên, nhưng muội không nghĩ tới huynh không cùng một tộc với muội. Nên… Tổ tiên từng nói mộng duyên kết hợp hai người nhưng khác tộc, chính là nguyệt duyên! Muội không muốn xảy ra chuyện như vậy! Hơn trăm năm quen biết không có tình cảm nhưng là không thể, vả lại muội cũng không còn nhiều thời gian nữa. Nếu huynh không muốn kết hợp nhân duyên này thì có thể không đưa cho muội một giọt máu.” Giọng nói của nàng có chút nức nở khi nói, mộng duyên tuy có lợi nhưng có hại, nàng sợ mình sẽ rơi vào lưới tình, mà nó lại là nghiệt duyên thì nàng muốn bày tỏ hết. Bởi vì nàng… sợ  đau.

Tiếng nói của nàng như tiếng sét đánh vào tai hắn, hắn không thể tin nhìn vào nàng, tuy hơn trăm nam qua, không có tình cảm là không thể, nhưng lại không ngờ lại có nguyên do to lớn như vậy. Nhưng nghe thấy tiếng nức nở của nàng thì lòng hắn hơi nhói: “Huynh…”

Dù hình ảnh có chút mờ nhạt nhưng hắn lại cảm thấy những giọt nước mắt như pha lê đang rơi dọt bờ má xinh đẹp, làm hắn chút hoảng hốt. Đầu óc rỗng, không biết khi nào hắn đã tự gạch tay mình nhỏ máu vào lọ đưa cho nàng, cho tới khi hắn nghe thấy tiếng cười vui vẻ và thấy lọ máu trên tay nàng, hắn mới tỉnh lại.

Thì ra, từ bao giờ hắn đã để ý đến nàng.

Thì ra, trong bất trị bất giác hắn đã tiếp nhận.

Thì ra, trong mơ mơ màng màng nàng đã tiến vào tâm hắn.

Thì ra, hắn không thể thiếu nàng bên cạnh mỗi đêm say giấc nồng.

Thì ra, hắn đã yêu thích nàng đã từ bao giờ.

Đã vậy sao không thử một lần, tạo thành một lương duyên truyền kiếp.

Từ hôm đó trở đi, hai người họ trở nên thân mật hơn, không biết vô tình hay cố ý, đôi khi nàng sẽ trở lên rõ ràng hơn chứ mờ nhạt như trước nhưng vẫn không thấy rõ mặt.

Cứ vậy trôi qua gần bốn trăm, thì ra thời gian cứ thấm thót trôi qua, họ đã quen biết nhau đã năm trăm năm, nhưng rồi biến cố đã xảy ra.

Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ: Luôn Ở Phía Sau – Xích Liên Nhi

Tên truyện: Luôn Ở Phía Sau

Tác giả: Xích Liên Nhi

Thể loại: Đồng nhân Hành Trình Tìm Kiếm Kiếp Trước (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ), sủng, xuyên nhanh, xuyên không, hơi ngược tí

Số chương: Không rõ

Nguồn: bachduethancung.wordpress.com

Nhân vật chính: Vấn Ân Nhạc, Á Long
Nhân vật phụ: Tư Âm – Diệp Ẩn, Phi Điểu – Lưu Vân Ly

 

 

Văn án:
Một bóng lưng lại gây ra tai kiếp, một chuyện tình lại gây ra ba cuộc ly biệt hợp tán.

Vì yêu, ta nguyện lấy số mệnh này cứu chàng.

Vì yêu, ta chỉ cần thấy chàng hạnh phúc là đủ.

Nhưng….

Sao lại như vậy? Tại sao chàng vẫn không vui?

Thì ra… Là….

Vì nàng, ta nguyện trái lệnh phụ mẫu.

Vì nàng, ta nguyện chinh chiến.

Vì nàng, ta nguyện tam sinh tam kiếp luân hồi chỉ mong một ngày trương phùng.

Hai người hai tộc, tưởng không liên quan gì nhau nhưng lại gắn kết vô phùng.

Hai người hai thế giới, tưởng không liên quan gì nhau nhưng lại có duyên từ trước.

Hai người hai thân phận, tưởng đâu chỉ là tình cờ nhưng lại có tình, là thiệt duyên hay nghiệt duyên.

Ba con người, ba thân phận, hai thế giới, đều gì đã gắn kết họ với nhau?

_________________

Lời tác giả: Ta chỉ viết 3 đến 5 phần (Thời kì Ai Cập, Thời kì nhà Tần vua Doanh Chính, Thời kì Ma Cà Rồng, Thời kì có pháp sư gì ấy, ta không nhớ… Tuỳ ta sẽ thêm phần.

Truyện và phim này chắc ai cũng rõ nhưng nói trước, đây chỉ mình nghĩ ra, lời thoại không giống nhưng cốt truyện vẫn vậy, chỉ thay đôi chút. Đây là truyện Đồng Nhân nên đừng mang so sánh cũng không mang đi chỗ khác.

Tốc độ thì chậm vì mình ôm khá nhiều truyện nhưng không bao giờ drop mà chỉ vì mình lười nên chậm.

 

Mục Lục

ℑ∴ℑ∴ℑMở đầuℑ∴ℑ∴ℑ

ℑ∴ℑ∴ℑChương 1ℑ∴ℑ∴ℑChương 2ℑ∴ℑ∴ℑ

ℑ∴ℑ∴ℑChương 3ℑ∴ℑ∴ℑChương 4ℑ∴ℑ∴ℑChương 5ℑ∴ℑ∴ℑChương 6ℑ∴ℑ∴ℑ

ℑ∴ℑ∴ℑChương 7∴ℑ∴ℑChương 8ℑ∴ℑ∴ℑ

ℑ∴ℑ∴ℑChương 9ℑ∴ℑ∴ℑChương 10ℑ∴ℑ∴ℑChương 11ℑ∴ℑ∴ℑChương 12ℑ∴ℑ∴ℑ

ℑ∴ℑ∴ℑChương 13ℑ∴ℑ∴ℑChương 14ℑ∴ℑ∴ℑ

ℑ∴ℑ∴ℑChương 15ℑ∴ℑ∴ℑChương 16ℑ∴ℑ∴ℑChương 18ℑ∴ℑ∴ℑChương 19ℑ∴ℑ∴ℑ

 

[Ai nói ta là phế vật] Chương 1 (1.2)

Chương 1: Xuyên không Hạ Huyễn đại lục

 

 

Xin chào, tôi là Nhược Nguyệt Băng.

Tôi có hoàn cảnh khá đặc biệt, là một đứa trẻ mồ côi sống trong một cô nhi viện, ở đó tôi đã gặp ba nuôi. Bởi vì sự lãnh đạm thờ ơ với sự nhạy cảm sắc bén của tôi mà tôi được nhận nuôi. Bởi vì tôi khác biệt… như đã biết như không biết, tôi lớn lên và trưởng thành đặt biệt nhanh vì sự nhận thức rõ rệt của tôi cũng như tài năng của tôi.

 

Nhớ ban đầu ba nuôi nhận nuôi tôi thì vô cùng vui vẻ vì tôi thông minh hiểu biết nhưng từ từ ông thấy sự lãnh đạm vô tình của tôi mà sầu cảm. Luôn tìm mọi cách để tôi thay đổi nhưng không có kết quả cho tới khi… tôi nhập học vào một trường trung học quý tộc và gặp Ngọc Huyền, Yên Như Ngọc Huyền. Người tạo cho tôi một cảm giác đặt biệt như đã quen từ lâu, nhưng lại không ngờ cô ấy lại là… sát thủ, người được cử đi theo tôi, cũng là trẻ mồ côi giống tôi. Chắc giống hoàn cảnh nên tâm đầu ý hợp đi? Cô ấy được ba nuôi thương yêu vô cùng nhưng tại sao lại làm sát thủ thì tôi không rõ, cô ấy có thể làm một đại tiểu thư cành vàng lá ngọc nhưng sao lại làm một sát thủ thì tôi luôn thắc mắc và tôi đã hỏi thì cô ấy nói cô ấy cảm thấy thích nghề này cũng rất hợp với mình và rồi tôi cùng Ngọc Huyền trở thành cặp bày trùng, Song Sát.

 

Ba nuôi thấy tôi đã thay đổi khi làm bạn với Ngọc Huyền thì an tâm hơn nhiều nhưng cũng càng lo lắm vì… tôi chỉ thân với Ngọc Huyền. Ba nuôi nghĩ tôi không thích con trai, luôn gửi những món hàng không thể nào ngờ đến cho tới khi tôi mười bảy tuổi 11 tháng 22 ngày. Những món hàng đó là…. ảnh, ảnh khỏa thân của các chàng trai không chỉ thế còn gửi cả đĩa phim, phim gì thì khỏi nói đi, có khi tôi sẽ chết ngất với những món hàng đêm khuya, những chàng trai tuấn tú khôi ngô không một mảnh vải che thân được đưa vào phòng ngủ của tôi, không chỉ một lần mà rất nhiều lần, dù tôi nói thế nào cũng không thay đổi được ba nuôi mà càng sầu lo hơn vì không chút phản ứng nào với. Nhưng ai ngờ, trong tương lai hay quá khứ, cô đã có một tình duyên, duy chỉ một, có luân hồi chuyển kiếp bao nhiêu lần cũng chỉ một tình duyên đó, không thay đổi bao giờ, dù cô đã quên hết tất cả nhưng tình duyên đó vẫn luôn kéo dài cho tới tận bây giờ, cũng vì nó mà cô không có phản ứng gì trong các kiếp, chỉ là cô không nhớ không biết và quên tất cả, không ai ngờ đến đều này cả.

 

Cuộc sống đơn giản nhưng lại không giản đơn cứ trải qua như vậy cho tới một hôm. Tôi và Ngọc Huyền làm một nhiệm vụ ám sát.

 

Bách Lý, trùm buôn ma túy lớn nhất Á – Âu.

 

“Băng, tới rồi, chuẩn bị xong chưa?” Một cô gái mặc đồ đen buột tóc cao, tai đeo tai nghe, chuyên tâm láy trực thăng vừa mở miệng hỏi cô gái đang ngồi đằng sau.

 

“Ok, xong rồi.” Cô gái mặc đồ đen giống cô gái kia cũng buột tóc cao đang cúi đầu nhìn cây súng trong tay trả lời.

 

“Ừ, mình đáp xuống tòa nhà cao ốc đối diện, cậu giải quyết nhanh nên rồi về ngủ nữa đó.” Ngọc Huyền vẫn chuyên tâm láy nhưng lại nghĩ đến giường êm chăn ấm, một giấc ngủ ngon.

 

“Biết rồi.” Nguyệt Băng liếc nhìn Ngọc Huyền một cái, trong lòng rất bất đắc dĩ, mỗi lần làm nhiệm vụ kiểu đêm khuya như thế này cô đều nghe thấy câu đó.

 

Nói rồi cô đi xuống trực thăng, lẻ vào tòa nhà cao ốc, nhờ vào sự chỉ dẫn của Ngọc Huyền mà cô nhanh chóng tìm được phòng của Lý Bách.

 

“Cạch.” Cô khẽ mở cửa lẻn vào, đôi mắt cẩn thận nhìn bốn phía, một tay nắm chặt cây súng mini, cô khẽ bước đi tìm từng phòng cũng cẩn thận né tránh các camera. Cuối cùng cô dừng trước phòng làm việc.

 

“Hắn đang đứng trước tấm kính, hình như đang làm gì đó, cậu cẩn thận một chút.” Ngọc Huyền nhíu mày nhắc nhở.

 

“Ừ.” Cô khẽ trả lời, rồi cẩn thận đi vào.

 

“Tới rồi à?” Đột nhiên một giọng nói trầm thấp vang lên, làm cho Nguyệt Băng cả Ngọc Huyền đều giật mình cảnh giác nhìn Lý Bách.

 

“Ông biết trước?!” Một câu hỏi cũng là một câu khảng định, cô cầm súng nhắm thẳng vào Lý Bách, rất bình tĩnh nói.

 

“Ha ha… Biết trước hay không biêt trước thì sao?” Lý Bách cười khẽ quay người lại nhìn thẳng vào đôi mắt đang đề phòng nhìn ông, khóe miệng khẽ nhếch: “Nhưng ta lại biết tương lai của hai cô.”

 

“Hừ.” Cô cười lạnh nói: “Định làm thần côn sao?”

 

“Thần côn? Ha ha… Cô tin không là tùy, nhưng… không bao lâu, không, rất nhanh thôi cô sẽ đến một thế giới khác, những thử thách và thất tình lục dục,cô sẽ nếm thử từng cái một và nhất định phải đi đến cuối cùng.” Lý Bách cười lớn nói tiếp: “Lúc đó tôi muốn nhìn cô làm sao vượt qua, nhất là thất tình lục dục của cô, ha ha…”

 

*Thất tình lục dục:

Thất tình: hỉ (vui mừng),nộ (giận dữ), ai (buồn bã), lạc (vui vẻ), ố (ghét), dục (ham muốn), ái (yêu thương)

Lục dục:

là 6 điều ham muốn đã trở thành thói quen khó sửa đổi.

-Sắc dục: Thấy các sắc xanh, vàng, đỏ, trắng và hình sắc nam nữ rồi tham đắm vào đó.

-Hình mạo dục: Thấy hình dung đoan chánh, tướng mạo tốt đẹp mà sanh lòng tham đắm.

-Uy nghi tư thái dục: Thấy tướng đi, đứng, nằm ngồi, nói cười mà sanh lòng ái nhiễm.

-Ngữ ngôn âm thanh dục: Nghe tiếng nói trau chuốt êm ái thích ý vừa lòng, giọng ca lảnh lót, tiếng nói dịu dàng mà sanh lòng yêu mến.

-Tế hoạt dục: Thấy da thịt của nam nữ mịn màng, trơn láng mà sanh lòng yêu mến.

-Nhân tượng dục: Thấy hình nam nữ dễ thương mà sanh lòng đắm trước.

 

 

 

P/s: Lười quá, để lần sau bổ sung tiếp. Ha ha.. đừng nén đá a~

À, Xích không cắt chương nên vẫn trong bài này, truyện khác cũng vậy, trừ phi dài hơn 5 trang đến 6,5 trang mới cắt.